Cây lộc vừng anh tôi trồng

đăng 08:41, 23 thg 10, 2014 bởi công trình cây   [ đã cập nhật 15:14, 18 thg 11, 2014 ]
Khi chiếc lộc non cuối cùng lớn thành lá biếc, cây lộc vừng trước cổng nhà tôi lại xanh tốt sum suê, bắt đầu một chu kỳ sinh trưởng mới.

Đã thành quen, chỉ nhìn vào cây lộc vừng tôi đã biết mùa xuân có còn, hay xuân đã đi qua. Và khi những tia nắng hè bắt đầu rực rỡ, trên mỗi kẽ lá trên cành lộc vừng thể nào cũng trồi ra những hạt tấm màu xanh lơ. Hạt tấm lớn dần đến khi thành một bông hoa lộc vừng giống như một chiếc đuôi chồn, chỉ khác thân và cuống hoa lộc vừng màu xanh mướt, chạy dọc theo cuống là những cánh hoa trổ đều, phay phảy. Vài ngày thoảng qua, những hạt màu xanh lơ bắt đầu hé nở. Hoa lộc vừng mềm như dải đăng ten buông thõng, cánh hoa nhỏ nhắn, đỏ tươi, chỉ cần một làn gió thổi nhẹ là cả chục, cả trăm bông hoa cùng đung đưa, đung đưa lặng thầm giao duyên cùng gió.

Ba mươi năm có lẻ, cây lộc vừng trước cổng nhà tôi trở thành chiếc ô khổng lồ che nắng cho bà con xóm láng, vào những buổi trưa hè, những buổi cấy cày tháng sáu. Các cô cậu học trò coi đây là bức tranh tĩnh vật, họ thường tụ tập, nô đùa hoặc trò chuyện vào những đêm trăng. Mẹ tôi coi từ thân, lá, cành, đến những đường vân, thớ gỗ của cây, hoa đều là máu thịt, là tim óc và hồn vong, bóng vía của anh tôi. Vì thế, bao nhiêu năm cách biệt, anh tôi vẫn sống trọn vẹn trong lòng mẹ và mọi thành viên của gia đình, làng xóm.

Sự hiện diện của cây lộc vừng là cả một câu chuyện về anh tôi.

Mùa xuân năm 1975, cả nước chuẩn bị bước vào chiến dịch Tổng tiến công giải phóng miền Nam, lớp thanh niên ngày đó ai cũng háo hức được lên đường tòng quân. Đang học cuối cấp ba, anh tôi cùng mấy người bạn trong lớp viết đơn xin được gác bút nghiên để lên đường ngay năm ấy, với một tinh thần bừng bừng khí thế của chiến dịch mùa xuân.

Đi được ít ngày, anh tôi đã gửi thư về. Thư viết, đơn vị anh đang gấp rút huấn luyện để kịp vào tham gia chiến dịch giải phóng miền Nam. Sau khi nhận được bức thư ít ngày, một buổi chiều, anh tôi đột ngột xuất hiện ngoài cổng. Không để cả nhà phải chờ lâu, anh tôi kể vắn tắt, đơn vị anh đang hành quân vào Nam, hiện đang nghỉ chân ngoài thị trấn ít phút, anh xin phép đơn vị tạt qua nhà chào thầy mẹ. Mẹ tôi đang lễ mễ bê rổ bèo từ dưới cầu ao lên, hiểu thấu câu chuyện, mẹ chẳng nói chẳng rằng, buông thõng rổ bèo xuống góc sân, rồi vội vã vào buồng rút chiếc áo dài thâm bà vẫn mặc mỗi khi lên chùa và tất tả nhào ra ngoài ngõ.

Hành động kỳ quặc của mẹ, mãi sau này tôi không thể nào quên. Vì quá lo lắng cho sự mất, còn của con, mẹ tôi lên chùa là để kêu cầu đức Phật che chở cho anh tránh được hòn tên mũi đạn ngoài mặt trận. Nhưng mẹ tôi chẳng ngờ, đấy là lần cuối cùng gặp cha mẹ của anh tôi!

Không chờ được mẹ, anh tôi trở về đơn vị, mang theo gương mặt buồn rười rượi. Nhưng vừa ra khỏi ngõ, bỗng anh xoay người, nhảy đại qua con rạch sang vườn cây của các cụ trong làng, xin một cây lộc vừng chỉ cao đến bắp chân anh mang về hì hụi đào hố trồng cạnh cổng nhà. Trồng xong, anh dặn tôi, khi nào mẹ về tôi nói giúp anh với mẹ, nhớ anh mẹ hãy nhìn vào cây lộc vừng là sẽ thấy anh trong đó. Anh sẽ mãi mãi ở bên mẹ tôi.

Theo đúng ý nguyện của anh, đều đặn ngày hai chiều, cha tôi tưới nước, chăm chút cho cây như chăm chút chính đứa con của mình.

Cây lộc vừng mỗi năm thay lá vào cuối mùa đông, sang xuân lại đâm chồi, nảy lộc. Cứ thế, mỗi năm thân cây lại nhỉnh ra một ít, cành lá thì dài ra thành tán. Dần dần bóng nó rợp một khoảng đất rộng ngay đầu ngõ.   

Ngày miền Nam giải phóng trôi qua một năm, năm năm rồi mười năm, anh tôi vĩnh viễn không trở về. Cha mẹ tôi cũng lần lượt qua đời. Có lẽ các cụ nôn nóng muốn nhanh sang thế giới bên kia để bù đắp những thiệt thòi cho đứa con chưa biết cầm cày đã khuất núi, nên chưa đầy nửa năm, hai người cứ theo nhau từ giã cõi trần.

Hơn ba mươi năm trôi qua, anh tôi biền biệt nơi chân trời ngàn dặm, nhưng dưới gốc cây lộc vừng, không ngày nào không có người ngả nón, duỗi chân thưởng thức những cơn gió mát lành, và nhiều thế hệ con trẻ đến ngồi chơi chuyền, chơi tam cúc, đọc sách, vẽ tranh dưới gốc cây ...

Tản văn của VŨ THỊ TUYẾT MÂY
Comments